Yêu hoa

Cứ tới giữa tháng 8 khi đi nghỉ hè bắt gặp hoa huệ trắng trên núi, Y lại nhớ đến cây hoa huệ sau vườn. Cũng khoảng này cây hoa huệ nhà Y mọc bên hông nhà cạnh hàng rào phía nhà hàng xóm lại nở hoa rất đẹp. Hoa huệ cánh màu hồng có những nhụy hoa to như đầu tăm bông đầy phấn nâu. Hoa trong vườn sau c̣n nhiều loại khác như mimosa, mộc liên, yukiyanagi, kodamari, christmas rose, tường vi, hoa tím, kim ngân, hoa nhài, đỗ quyên etc.. nhiều thứ nữa. Nhưng có lẽ bông hoa huệ rất to nổi bật hơn cả, lại mọc sát hàng rào nhà hàng xóm, nên bà ta hay để ư. Một hôm Y ra tưới cây, gặp bà, liền bị nhắc :

-Năm nào tôi cũng thấy cây hoa huệ này nở mà sao không thấy bà hái vào cắm trong b́nh mà chưng cho đẹp, cứ để nở ngoài vườn rồi tàn mất, uổng vậy !

-Vâng, tại tôi bận quá nên đôi khi quên khuấy.

Y nói thác như thế và hôm đó đành phải lấy kéo ra vườn cắt hoa huệ.

Đă từ lâu, Y không muốn mất công giải thích với bà hàng xóm, nên hễ bà nói ǵ, Y cũng vâng dạ và chiều theo ư bà. Y đă đặt cho bà biệt danh là là “bà chị hai hàng xóm” để coi việc ḿnh vâng lời bà là một điều đương nhiên, khỏi phải thắc mắc làm ǵ cho mệt.

Y cầm cái kéo ướm vào cành hoa huệ t́m chỗ cắt, trong đầu chợt nhớ lại cảnh ngày xưa mỗi lúc mẹ sắp ướm dao vào cổ gà để “ hóa kiếp” cho nó - mẹ bảo thế- để làm thịt gà. Khi nào mẹ cũng khấn vái nho nhỏ, lâu ngày Y đă quên gần hết phần đầu của câu khấn đọc lúc ấy, chỉ nhớ phần cuối câu h́nh như là:

..mày có sống khôn chết thiêng th́ đi đầu thai kiếp khác...Nay ta hóa kiếp cho mày...

Thật ra Y cũng không biết được là những bông hoa nở sau vườn nhà Y nghĩ ǵ, chúng muốn được hái về cắm trong b́nh hoa và được nh́n ngắm, hay muốn cứ mọc nhởn nhơ rồi sẽ âm thầm tàn úa cũng vẫn ở vườn sau chẳng có ai nh́n tới ngoại trừ Y, cũng chẳng mấy khi rảnh rỗi để thong thả ngắm nghía chúng.

Mỗi khi đi khám mắt ở pḥng mạch bác sĩ nhăn khoa gần ga, Y lại được ngắm bức tranh của một bà bệnh nhân tặng cho bác sĩ. Bà bệnh nhân này có thú làm tranh dán bằng cánh hoa khô, và bà đă dùng có lẽ hàng chục ngàn cánh hoa li ti đủ loại để ghép thành h́nh một đồi hoa xuân tuyệt đẹp. Muốn làm tranh dán bằng cánh hoa như vậy th́ phải hái hoa tươi rồi dùng cát hút ẩm để ép hoa. Nói đúng ra là chon cánh hoa trong cát, cho thật khô mà vẫn giữ nguyên được màu hoa tươi. Mỗi khi ngắm bức tranh ấy Y chợt có ư nghĩa muốn bắt chước và nghĩ ḿnh cũng có thể dùng cánh hoa tường vi ép khô được. Thế nhưng rồi mùa xuân nào cũng trôi qua, hoa tường vi nở tưng bừng dễ đến hàng triệu bông trên các giàn hoa nhưng Y cứ ngần ngừ do dự măi, cho đến đầu tháng 6 trời sẽ đổ mưa liên tiếp, các búp hoa màu vàng hay trắng bị sũng nước đều biến sang màu nâu sẫm, bám chặt trên cành mà chết úa. Y không biết như vậy là ḿnh có tội với hoa hay không, nhưng không biết làm sao hơn.

Một hôm, bắt gặp một cái chậu hoa thủy tinh thật đẹp được đặt trên một cái giá cao, Y ngắm nghía hồi lâu rồi chợt reo lên trong đầu “ Eureka! “ Thế là từ đó ngày ngày ra tưới hoa Y thường nhặt những cánh hoa rụng rơi trong vườn, đem vào thả vào chậu hoa thủy tinh , để ở đầu hành lang. Cánh hoa đỏ thắm như geranium nổi trên mặt nước giữa chùm rong rêu xanh mướt cũng gợi nên h́nh ảnh một hồ nước trong trí tưởng. Mùa xuân có hoa trà mi ( hay hải đường) thường rụng ngay đầu cuống hoa -c̣n nguyên vẹn, đầu mùa hạ có hoa giấy, hoa phù dungv.v.. Các cánh hoa thả nổi trên mặt nước ít lâu rồi cũng úa tàn, có vẻ c̣n tàn rữa mau hơn là khi rơi nằm trên mặt đất. Phải đợi sang thu và rồi đông, Y không cho hoa nổi trên mặt nước nữa mà xếp cánh hoa rụng trên các viên thủy tinh hay sỏi cát. Những cánh hoa mùa thu đông này rất bền nhờ khí trời khô ráo, c̣n giữ măi được màu sắc c̣n tươi thắm khá lâu cho tới tận lúc sang xuân.

Y cứ nghĩ bụng khi nào sẽ mở cửa cho bà hàng xóm vào xem chậu hoa thủy tinh này, để bà hiểu được rằng Y không cần hái hoa mà quanh năm vẫn có hoa để chưng trong nhà, tuy rằng màu hoa có phần đă nhạt đi nhiều so với những cánh hoa c̣n đang tươi nở trên cành. May ra bà sẽ hết giục giă Y..

Quỳnh Chi (28/7/2011)

Truyện Hoa mương đất

Ngày xửa ngày xưa,ở làng nọ trên núi có một chàng trai trẻ làm nghề chăn ngựa. Ngày ngày người chăn ngựa thức dậy sớm, lên núi cắt cỏ về cho ngựa ăn.

Mỗi lúc cắt cỏ, chàng trai trẻ thường hay hát bài ca của người chăn ngựa. Giọng hát của chàng rất hay.

Một buổi tối nọ, sau cả một ngày chăn ngựa, chàng trai trở về nhà.

-Chà, bây giờ ḿnh phải nấu cơm tối mới được.

Chàng trai ngồi nghỉ một lát và c̣n đang nghĩ bụng như thế th́ đúng lúc đó, có một cô gái đẹp đến nhà chàng và ngỏ lời:

-Xin anh làm ơn cho tôi nghỉ lại đây đêm nay.

Người chăn ngựa đáp:

-Cô thấy đấy, tôi ở đây có một ḿnh, không dọn cơm nước đàng hoàng được, nên không thể cho cô ở lại được đâu ạ.

Thế nhưng cô gái vẫn bảo:

-Ǵ chứ chỉ nấu cơm thôi th́ tôi nấu được, xin anh cho tôi ở lại đây.

-Cô đă nói thế, th́ tôi cho cô trọ lại đấy.

Thế rồi từ đó hai người bắt đầu chung sống và chẳng bao lâu họ đă thành vợ thành chồng.

Một buổi sáng, người chăn ngựa lên núi cắt cỏ như mọi ngày đem về và ném chỗ cỏ vừa hái vào chuồng ngựa. Trong đống cỏ ấy có một cành hoa rau mương đất rất đẹp.

-Ḿnh ơi, trong đống cỏ này có một bông hoa đẹp lắm.

Người chăn ngựa nhặt bông hoa lên, định đưa cho vợ xem, nên mới quay lên phía nhà trên mà gọi:

-Ḿnh ơi, ḿnh ! Ḿnh cũng lên đây mà xem bông hoa rau mương đất đẹp quá là đẹp này!

Xong chẳng có tiếng ai trả lời.

-Ḿnh ơi, ḿnh! Ḿnh ở nhà hay đi đâu rồi ?

Người chăn ngựa t́m quanh nhà, bắt gặp vợ đang nằm ngă lăn ra ở chỗ rửa bát.

-Ḿnh làm sao thế ? Ḿnh bị đau chỗ nào à ?

Người chăn ngựa vừa nói vừa chạy bổ lại bên cạnh vợ.

Người vợ thều thào bảo chồng:

-Tôi chính là hồn hoa rau mương đất. Sáng nào tôi cũng được ḿnh cho nghe bài ca của người chăn ngựa nên tôi cứ ước ǵ được về làm vợ của người có giọng hát hay như thế, và rồi tôi đă được làm vợ ḿnh như đă hằng mong. Nhưng nay hoa rau mương đất đă bị ḿnh hái mất rồi th́ mạng sống của tôi cũng chỉ được đến hôm nay thôi. Cảm ơn ḿnh đă cho tôi được làm vợ ḿnh lâu nay.

Người vợ nói xong, tắt thở mà từ trần.

Quỳnh Chi dịch ( 21/7/2011) -“ Tsukimisou no yome”, truyện cổ tích miền bắc Nhật Bản

Hoa mương đất